Hồi tôi bắt đầu học thiết kế, ai cũng bảo mẫu nhà lý tưởng là nhà màu trắng tinh, ít đồ. Tôi tin sái cổ và thiết kế căn đầu tiên toàn màu trắng. Kết quả là sau 3 tháng, gia chủ gọi điện than rằng trông nhà giống bệnh viện hơn là tổ ấm. Từ đó, tôi mới hiểu 'đẹp' theo sách vở thường khác xa 'đẹp' theo cuộc sống thực tế. Khi bắt tay vào #keyword#, việc đầu tiên tôi luôn nhắc khách hàng là hãy quên hết những gì trend đang rầm rộ.
Khi đẹp thuần túy trở thành cạm bẫy
Một trong những khách hàng đầu tiên của tôi một cặp vợ chồng trẻ mê mệt phong cách tối giản kiểu Nhật. Họ muốn ngôi nhà 60m2 phải y hệt biệt thự Ý trên Pinterest – toàn màu be, ít đồ, không rèm, không tủ hở. Tôi cố gắng giải thích rằng diện tích nhỏ mà thiếu không gian lưu trữ sẽ rất khó sống, nhưng họ bảo 'cứ làm đi, đẹp là được'. Sau 6 tháng, họ gọi lại: nhà đẹp thật, nhưng không có chỗ để tủ quần áo, quần áo vứt la liệt ra ghế sofa. Đó là sai lầm đầu tiên: ưu tiên vẻ ngoài mà quên mất công năng cốt lõi. Thứ hai là tông màu đang hot – có một gia đình trẻ chọn tường xám đen vì thấy trên Instagram, nhưng sau 3 tháng họ chán ngán vì căn phòng tối om, phải bật đèn cả ngày. Thứ ba là chắp vá ý tưởng từ nhiều nguồn – tôi thấy nhiều người lấy hình nhà bếp từ Hàn, phòng khách từ châu Âu, phòng ngủ từ Mỹ, cuối cùng căn nhà trông như một mớ hỗn độn.
Thước đo đẹp thực sự nằm ở lối đi lại
Trong quá trình làm việc với 30 hồ sơ thiết kế, tôi rút ra một chân lý: những căn nhà được chủ nhân khen nhiều nhất sau thời gian dài không phải do decor cầu kỳ mà do cách bố trí lối đi thông thoáng, tiện nghi. Một lần, tôi ghé thăm nhà một ông khách hàng cũ – căn nhà 80m2, nội thất toàn đồ gỗ cũ, không có gì nổi bật. Nhưng ông ấy cứ khen mãi: 'nhà thoáng, đi lại nhẹ nhàng, không bị vướng víu'. Tôi đo thử thì khoảng cách lối đi hơn 1 mét và bếp – phòng khách liên thông không vách ngăn. Bí quyết thực tế tôi học được từ một ông cụ thợ mộc là 'thước đo một bước chân': hãy đi thử từ cửa ra vào đến phòng ngủ, xem có chỗ nào phải né người, tránh bàn ghế hay không. thiet ke nha dep có, hãy bỏ đồ đó đi. Cơ bản nhưng hiệu quả, nhưng khách hàng nào áp dụng cũng thấy nhà đẹp lên trông thấy. Khi thiết kế #keyword#, tôi luôn dành 30% thời gian đầu để vẽ sơ đồ lối đi trước khi nghĩ đến màu sơn hay gạch lát.
Chi tiết 2cm có thể thay đổi cả một căn bếp
Điều làm tôi thay đổi cách thiết kế là lần sửa nhà riêng lần thứ hai. Lúc đầu, tôi đặt bàn bếp cao 85cm – chuẩn theo sách. Nhưng vợ tôi cao 1.75m, mỗi lần nấu ăn cứ phải cúi gập người, không thể đứng lâu. Tôi đập bỏ, nâng lên 87cm – chỉ 2cm chênh lệch. Kết quả: lưng thoải mái. Từ đó, tôi bắt đầu điều chỉnh theo từng người. Một số con số tôi luôn áp dụng: chiều sâu tủ bếp lý tưởng là 60cm, khoảng cách giữa bếp và đảo bếp phải là 90cm để hai người có thể tránh nhau. Tôi từng sửa nhà riêng 3 lần – căn thứ nhất quá màu mè, căn thứ hai quá tối giản, căn thứ ba mới thực sự ưng ý vì tôi đo từng cm. Điều tôi muốn chia sẻ: đừng ngại đập đi làm lại những chi tiết nhỏ như chiều cao tay nắm hay độ rộng khe hở giữa tủ và tường – chúng quyết định đến 60% sự thoải mái khi bạn sống thực tế.
Bài học từ ngôi nhà 'xấu xí' nhất của tôi
Trong số những công trình đã làm, có một căn nhà đặc biệt. Đó là ngôi nhà phong cách gạch thô không trát, sàn màu đỏ đậm, đồ nội thất toàn đồ cũ của gia đình. Lúc thiết kế, tôi cứ nghĩ mình sai. Nhưng chủ nhà – một người phụ nữ trung niên – lại yêu căn nhà vì nó mát vào hè, ấm vào đông. Sau 5 năm, tôi quay lại thăm: tường gạch vẫn đẹp, sàn đỏ đã cũ nhưng rất ấm, đồ đạc cũ vẫn dùng tốt. Trong khi đó, những căn nhà tôi thiết kế theo style 'hot' như Scandinavian hay Industrial đã phải sơn lại vì bong tróc hoặc chán. Điều tôi ngộ ra là: đẹp không phải là một công thức chung, nó phải được định nghĩa lại qua thói quen sống của từng nhà. Khi làm #keyword#, tôi thường khuyên khách hãy dành 1 tuần ghi lại cách bạn di chuyển trong nhà – lúc nào bạn hay ngồi, lúc nào bạn đi vào bếp, lúc nào bạn cần yên tĩnh. Sau đó hãy chọn màu sơn, chọn đồ, chọn phong cách. Không cần cầu kỳ hay đắt tiền – quan trọng là căn nhà đó có làm bạn muốn về sau một ngày dài không. Nếu không, hãy hỏi tôi, tôi sẵn sàng kể cho bạn nghe sai lầm của mình.